7/8/08

Moving from Y!360

bất hạnh ... ta đánh giá ai đó quá cao , trao đi quá nhiều tin tưởng , làm lộ trái tim mong manh và trao cho ai đó Quyền tổn thương chính bản thân ta
bất hạnh ... ta ko tin 1 ai , ko ai lắng nghe ta nói ... ta im lặng ngàn năm , trái tim ta sắt đá ... nó ko bao giờ nếm được vị đắng và ngọt của tách trà thơm ngát
bất hạnh ... ta tuyệt vọng và bám víu vào 1 cái gì đó ... nó thể hiện rằng ta đã đi đến đường cùng , giới hạn của ta đã cạn kiệt , ta quay ngoắt lại với những nguyên lý ta đã tin tưởng và tôn thờ , ngày dần qua , bóng đêm ngày càng dày đặc , cuối cùng chỉ còn là những nỗi buồn thênh thang
bất hạnh ... rồi ... trong lòng ta ko 1 chút gì vương vấn , mọi thứ với ta như nắng rớt ngoài hiên , ta ko cần đẹp , ko cần giàu , ko cần danh tiếng , ko cần ai nghe hay yêu ... trong lòng ta chỉ có 1 tham vọng Lĩnh Ngộ tất cả nguyên lý của con người và vũ trụ , thấu đáo mọi nguyên tắc và nhìn thấy chân tướng của Hư Vô
bất hạnh ... ta nhìn thấy và thấu hiểu tất cả ... lòng ta ko còn 1 chút gì ham muốn , giác ngộ hay tri thức đối với ta đều vô nghĩa , những lời khuyên của kinh nghiệm đối với tất cả cũng vô nghĩa , ko còn 1 chút gì khiến ta tiếp tục sống ... ta tồn tại như sa mạc cằn khô , ta như đá sỏi , đã vô vị giữa cuộc đời ...
bất hạnh ... trong hư vô , ta nhận ra ta đã lầm lạc ...
và nơi đó , tất cả sẽ bắt đầu!

Moving from Y!360

NO STONE ... ( không hòn đá nào ... )

Nhận ra cái gì ?
CTPT hỏi tớ : sao bạn ko trồng bằng lăng đi , tím thủy chung
tớ trả lời : làm gì có cái gọi là thủy chung ...
CTPT : tui tin là có , tại ban ko tin thôi ^^! ... ( vì bạn không thể làm tui khóc )
hạnh phúc trong tình yêu tớ nhận ra là ...
" không phải thương yêu hay được ai đó đem lòng thương yêu ...
mà là được lựa chọn , được chọn điều mình thích , đó là hạnh phúc "
...
có 1 câu nói mà tớ rất thích ...
" ai bắt đầu bằng Niềm Tin sẽ kết thúc bằng Nghi Hoặc , ai bắt đầu bằng Nghi Ngờ sẽ kết thúc bằng Tin Tưởng " ... có lẽ ít nhất là đúng với cá nhân tớ

Moving from Y!360

DEEP IMPRESSION OF EXPERIENCED

tôi đang đi ngoài đường thì trời nổi gió , sắp mưa ... tôi ngồi lặng yên trong căn phòng công ty trống trải giữa mớ chai bình đầy bùn đất , mưa ào ào dập vào mái tôn , vài chỗ dột rơi xuống , nước văng tung tóe ... lạnh

và Ấm áp
chiều tối tôi thường về nhà trước , đóng kín tất cả cửa lại , ko bắt đèn ... ánh sáng chiều nhạt nhoà khẽ chiếu qua những kẽ hỡ , lấp lánh
có người bảo lạnh
nhưng tôi thấy ấm áp , đời bình yên đến lạ thường ... như linh hồn đang câm miệng lặng yên giữa chốn nào hư vô lắm , nơi mà thời gian hoàn toàn dừng lại ...
rồi nhà cũng về , lại bắt đầu 1 thứ hạnh phúc khác , líu lo , thỉnh thoảng là chửi đổng ... rồi ăn cơm , ngủ , tối quàng tay qua ôm papa 1 cái rồi lăn qua ngủ tiếp
sáng lại lục tục dậy đi làm đi học , căn nhà lại im lìm như tâm hồn đã tĩnh lặng
lại bắt đầu , sống , tranh đấu , hay bon chen tùy người
thì lúc nào cũng là 1 cuộc đánh đổi , thời gian , sức khỏe , tiền bạc , danh vọng ...
chỉ có người lặng yên mỉm cười , nụ cười chưa bao giờ gian dối , nó lộ rõ cả vẻ thương hại lẫn khinh miệt , ghen tuông và kinh tởm ...
nhưng nó là 1 nụ cười

Moving from Y!360

sau khi đã thổi qua 4 hướng , từ phương bắc lạnh giá đến sa mạc nóng bỏng ... từ rừng già rậm rạp đến thiên đường huyền bí phương đông , nơi Gió đã bỏ lại chàng hoàng tử lãng mạn nhà ta ...
ngẫu nhiên Gió gặp tôi cũng đang đi lang thang dưới mấy đám mây , và gió đề nghị kể tôi nghe 1 câu chuyện , mà hình như là vì cái mặt tôi trông rất giống 1 nhân vật trong đó .
gió hắng giọng : vu vu vu ...
" ngày xửa ngày xưa , thởu mà các vị thần và loài người vẫn còn sống chung với nhau dưới mặt đất ... có 3 vị thần trẻ chơi với nhau rất thân , họ tên là Khoảng Cách , Tình Yêu và Thời Gian ... Khoảng Cách thì thích đi thật xa , đến những vùng đất lạ , ông được sinh ra để đi , để nghe , để biết , để thấy ... , Tình Yêu thì rất hay cười ... nàng được sinh ra để lau khô những giọt nước mắt cho thế gian hoặc ngược lại , còn Thời Gian thì thích ngồi im lặng nhìn những đám mây trôi bồng bềnh ...
họ chơi với nhau rất thân
rồi 1 ngày nọ , khi Khoảng Cách và Thời Gian đem lòng yêu Tình Yêu ... hôm ấy , khi đi đang len lỏi qua những cánh rừng lá phong đỏ thì tôi gặp Khoảng Cách đang đi lang thang trong đấy ...
Khoảng Cách bảo rằng , ông ta đã đi rất xa , đến tận cùng thế giới rồi ... ông đã bước qua những cánh đồng đầy mặt trời , mỉm cười khi thấy mây đen kéo đến hay bay cùng cơn gió qua những đô thị náo nhiệt , ông đã trồng những cây hoa dịu dàng , hay trồng những cây mà chẳng bao giờ sống được và mỉm cười khi thấy những chiếc lá tung bay trong gió bão rồi 1 thu nọ , khi ông đang ngồi nghỉ trong cánh rừng và nhìn những chiếc lá màu đỏ thì ông cảm thấy buồn ngủ , ông chợp mắt , trong khung cảnh huyễn hoặc , ông thấy 1 người con gái ... mặc áo màu rêu xanh & tóc xám màu lá úa ... đến nắm tay ông
kể từ đó ông cứ ngủ mãi trong cánh rừng ấy
còn Thời Gian và Tình Yêu ?
( sorry , sửa lại chỗ này )
Ồ , thì có lẽ họ vẫn vậy thôi , Tình Yêu vẫn rất hay cười , còn Thời Gian vẫn rất dịu dàng , trầm ngâm & bất tận
Những bông hoa vẫn cứ nở , bất chấp người ta có Tin nó hay ko ...
Nhưng mà ... Hoa nở có mùa

Moving from Y!360

CÔ BÉ BÁN DIÊM - HANS CHRISTIAN ANDERSEN


Rét dữ dội. Tuyết rơi. Trời đã tối hẳn. Đêm nay là đêm giao thừa.
Giữa trời đông giá rét, một em gái nhỏ đầu trần, chân đi đất, đang dò dẫm trong đêm tối.
Lúc ra khỏi nhà em có đi giày vải, nhưng giày vải phỏng có tác dụng gì kia chứ !
Giày ấy của mẹ em để lại, rộng quá, em đã liên tiếp làm văng mất cả hai chiếc khi em chạy qua đường, vào lúc hai chiếc xe ngựa đang phóng nước đại.
Chiếc thứ nhất bị xe song mã nghiến, rồi dính theo tuyết vào bánh xe; thế là mất hút. Còn chiếc thứ hai, một thằng bé lượm được, cười sằng sặc, đem tung lên trời. Nó còn nói với em bé rằng nó sẽ giữ chiếc giày để làm nôi cho con chó sau này.
Thế là em phải đi đất, chân em đỏ ửng lên, rồi tím bầm lại vì rét.
Chiếc tạp dề cũ kỹ của em đựng đầy diêm và tay em còn cầm thêm một bao.
Em cố kiếm một nơi có nhiều người qua lại. Nhưng trời rét quá, khách qua đường đều rảo bước rất nhanh, chẳng ai đoái hoài đến lời chào hàng của em.
Suốt ngày em chẳng bán được gì cả và chẳng ai bố thí cho em chút đỉnh. Em bé đáng thương, bụng đói cật rét, vẫn lang thang trên đường. Bông tuyết bám đầy trên mái tóc dài xõa thành từng búp trên lưng em, em cũng không để ý.
Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Chả là đêm giao thừa mà ! Em tưởng nhớ lại năm xưa, khi bà nội hiền hậu của em còn sống, em cũng được đón giao thừa ở nhà. Nhưng thần chết đã đến cướp bà em đi mất, gia sản tiêu tán và gia đình em đã phải lìa ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân leo quanh, nơi em đã sống những ngày đầm ấm, để đến chui rúc trong một xó tối tăm, luôn luôn nghe những lời mắc nhiếc, chửi rủa.
Em ngồi nép trong một góc tường, giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi lại một chút.
Em thu đôi chân vào người, nhưng mỗi lúc em càng thấy rét buốt hơn.
Tuy nhiên em không thể nào về nhà nếu không bán được ít bao diêm, hay không ai bố thí cho một đồng xu nào đem về; nhất định là cha em sẽ đánh em.
Vả lại ở nhà cũng rét thế thôi. Cha con em ở trên gác, sát mái nhà và, mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các kẽ hở trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà. Lúc này đôi bàn tay em đã cứng đờ ra.
Chà ! Giá quẹt một que diêm lên mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ ? Giá em có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ ngón tay nhỉ ? Cuối cùng em đánh liều quẹt một que diêm. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biếc đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt.
Em hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Chà ! Ánh sáng kỳ diệu làm sao ! Em tưởng chừng như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng. Trong lò, lửa cháy nom đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng dịu dàng.
Thật là dễ chịu ! Đôi bàn tay em hơ trên ngọn lửa; bên tay cầm diêm, cái ngón cái nóng bỏng lên. Chà ! Khi tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút mà được ngồi hàng giờ như thế, trong đêm đông rét buốt, trước một lò sưởi, thì khoái biết bao!
Em vừa duỗi chân ra sưởi thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất. Em ngồi đó, tay cầm que diêm đã tàn hẳn. Em bần thần cả người và chợt nghĩ ra rằng cha em đã giao cho em đi bán diêm; đêm nay, về nhà thế nào cũng bị cha mắng.
Em quẹt que diêm thứ hai, diêm cháy và sáng rực lên. Bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màn. Em nhìn thấu tận trong nhà. Bàn ăn đã dọn, khăn trải trắng tinh, trên bàn bày toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay. Nhưng điều kỳ diệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi dĩa và mang cả dao ăn, phóng sết, cắm trên lưng, tiến về phía em bé.
Rồi... que diêm vụt tắt; trước mặt em chỉ còn là những bức tường dầy đặc và lạnh lẽo.
Thực tế đã thay thế cho mộng mị: chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu và mất ngừơi khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò, hoàn toàn lãnh đạm với cảnh nghèo khổ của em bé bán diêm.
Em quẹt que diêm thứ ba. Bỗng em thấy hiện ra một cây thông Noel. Cây này lớn và trang trí lộng lẫy hơn cây mà em đã được thấy năm ngoái qua cửa kính một nhà buôn giàu có. Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong các tủ hàng, hiện ra trước mắt em bé. Em với đôi tay về phía cây... nhưng diêm tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời.
- Chắc hẳn có ai vừa chết, em bé tự nhủ, vì bà em, người hiền hậu độc nhất đối với em, đã chết từ lâu, trước đây thường nói rằng: "Khi có một vì sao đổi ngôi là có một linh hồn bay lên trời với thượng đế".
Em quẹt một que diêm nữa vào tường, một ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh và em bé nhìn thấy rõ ràng là bà em đang mỉm cười với em.
- Bà ơi ! Em bé reo lên, cho cháu đi với ! Cháu biết rằng diêm tắt thì bà cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Noel ban nãy, nhưng xin bà đừng bỏ cháu ở nơi này; trước kia, khi bà chưa về với thượng đế chí nhân, bà cháu ta đã từng sung sướng biết bao ! Dạo ấy bà đã từng nhủ cháu rằng nếu cháu ngoan ngoãn cháu sẽ được gặp lại bà; bà ơi! cháu van bà, bà xin với Thượng Đế chí nhân cho cháu về với bà. Chắc Người không từ chối đâu.
Que diêm tắt phụt và ảo ảnh rực sáng trên khuôn mặt em bé cũng biết mất.
Thế là em quẹt tất cả những que diêm còn lại trong bao. Em muốn níu bà em lại ! Diêm nối nhau chiếu sáng như giữa ban ngày. Chưa bao giờ em thấy bà em to lớn và đẹp lão như thế này. Bà cụ cầm lấy tay em, rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét, đau buồn nào đe dọa họ nữa. Họ đã về với Thuợng đế.
Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, nhưng mặt trời lên, trong sáng, chói chang trên bầu trời xanh nhợt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà.
Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở một xó tường người ta thấy một em gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười. Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa.
Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên tử thi em bé ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Mọi người bảo nhau: "Chắc nó muốn sưởi cho ấm!." Nhưng chẳng ai biết những cái kỳ diệu em đã trông thấy, nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm.

...

Moving from Y!360

FROM GRAVE

Đã lâu ko về nơi hiu quạnh ...

vườn cây 4 mùa lặng im tiếng ngàn thu
nhớ ngày ngồi đó nhớ gốc cây xưa
cảnh vẫn còn đây
bụi khuất chân trời ...
lặng nghe !
gió động 4 phương ... đời thôi không cạn
mây còn trôi mãi , núi nào có hay
Thanh thuỷ trường lưu
Nhiên nhiên nhật nguyệt
mắt không mờ ngàn lời như đã
trăm năm qua lệ đẫm chân như
hồn về bến vắng
bèo dạt mây trôi
mấy đời ?
còn mãi
Thu qua đông lại
Gió thổi , Tuyết bay ...
còn chốn bình yên - hoa đời còn nở
trọn
mùa sau !
RIP4aRose

3/12/08

Moving from Y!360

Love story of blind boy Once there was a blind boy. Hebe in love with a girl. One day girl asked him … “Will you marry me?” He said … “Yes i will, but when I shall be able to see you.”
After some days someone donated him eyes. He was very happy to see his love. But when he saw that girl was also blind. He refused to marry her.
Before leaving,the girl said … “As you wish my dear But I want to say only one thing:
Please Take Care Of My Eyes“
-------
There is only one story: he loved her then stopped loving her, while she did not stop loving him.
There is only one story: she loved him then stopped loving him, while he did not stop loving her.
The truth is simple: You do not die from love. You only wish you did.
-------
Once upon a time a bird fell in love with a white rose. One day she proposed to him but he refused. He said “I don’t love you” but…………… the bird came daily and proposed to him. One day the white rose said “When I’ll turn red I will love u”. One day the bird came and cut her wings and spread her blood on the rose and rose turned red. Then the rose realized how much the bird loved him but it was too late.. the bird was dead!
So respect the love and feelings of the person who loves you.